Chị Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót
(Do Chân phước cha Sopocko thành lập thay cho thánh nữ Faustina)
Nhiều người liên kết sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót và thánh nữ Faustina với Ba Lan, nhưng chị lại sống phần lớn cuộc đời trần thế của mình tại Vilnius, Lithuania. Sở dĩ có sự lẫn lộn, vì về mặt chính trị, thời đó, đây là một phần lãnh thổ của Ba Lan. Đó là nguyên nhân tại sao nhiều người lẫn lộn Ba Lan với Lithuania, đặc biệt đối với sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót. Nhưng mối liên kết duy nhất mà Crakow có được với sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót là thánh nữ Faustina đã qua đời trong một nhà dòng ở đây, và di hài của chị thánh được chôn cất tại đó.
Từ 1920-1939, Vilnius là một phần lãnh thổ của Ba Lan.
Cha Sopocko, một linh mục từ Vilnius, người sáng lập Chị Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót, thực sự là người đầu tiên phổ biến sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót trên thế giới ngày 26/4/1935. Đó là dịp ngài đồng ý cùng với thánh nữ Faustina cử hành Lễ kính Lòng Chúa Thương Xót đầu tiên vào Chúa Nhật II Phục Sinh, tại đền thờ Lòng Chúa Thương Xót ở Vilnius, Lithuania. Chính ngài là người giữ lời hứa cho vẽ lại bức ảnh Chúa Giêsu Thương Xót. Ngài giao cho họa sĩ và thanh toán chi phí vẽ bằng tiền túi riêng của mình. Chính ngài chịu chi phí cho in những tờ truyền đơn đầu tiên, kể cả Chuỗi Kinh Lòng Chúa Thương Xót. Tất cả những việc ngài đã thực hiện đều ở Vilnius, Lithuania, quê hương của ngài.
Những tuần cuối trước khi thánh nữ Faustina qua đời, cha Sopocko gặp chị thánh hai lần trên giường hấp hối của chị tại Crakow, nơi chị mất. Trong các cuộc gặp gỡ này, cha Sopocko nhận được những chỉ thị cuối cùng của chị thánh, và ngài hứa sẽ thực hiện sau khi chị qua đời. Toàn bộ việc này đã được ghi lại trong Nhật ký của cha Sopocko. Ngài viết: “Tôi đến thăm nữ tu Faustina trong tuần cuối, lúc chị đang lịm dần đi, và ngoài những điều khác, tôi còn nói với chị về đề tài Hội Dòng mới, mà tôi hiểu rằng chị đã được chính Chúa yêu cầu thành lập”.
Nỗi lo lắng của cha Sopocko là lúc đó nữ tu Faustina đang hấp hối mà Hội Dòng mới vẫn chưa được thành lập. Vì thế, ngài tự hỏi phải chăng sứ điệp đặc biệt này từ Chúa có thể chỉ là một ảo tưởng về phía chị. Nếu đúng như vậy, thì có thể tất cả những sứ điệp khác mà chị nói rằng mình đã nhận được từ Chúa cũng đều là ảo tưởng. Ngài thẳng thắn đặt ra với nữ tu Faustina các câu hỏi và những nỗi lo lắng mà ngài hiện có. Chị đã hứa nói chuyện với Chúa Giêsu về vấn đề này trong những lời cầu nguyện của chị tối hôm đó.
Hôm sau, cha Sopocko lòng đầy bận tâm đã dâng thánh lễ lần cuối cho nữ tu Faustina lúc đó đang hấp hối. Đột nhiên trong thánh lễ, cha Sopocko nói: “Một tiếng nói rõ ràng cho tôi biết rằng nữ tu Faustina không bao giờ có ý định vẽ bức ảnh hoặc thành lập Hội Dòng cho bản thân mình, nhưng những việc này xảy ra là do ơn linh hứng”. Cha Sopocko nói tiếp: “Thiên Chúa cũng báo cho tôi biết rằng điều hết sức cần thiết là thành lập Hội Dòng mới này, đặc biệt trong thời gian những điều khủng khiếp sắp xảy đến với thế giới”. Sau đó, cha Sopocko đi gặp nữ tu Faustina và hỏi bây giờ chị có điều gì cần nói với ngài về toàn bộ vấn đề hay không. Chị làm cho ngài ngạc nhiên, khi nói rằng chị không cần nói bất cứ điều gì nữa vì trong thánh lễ chính Chúa Giêsu đã soi sáng cho cha Sopocko biết về tất cả mọi việc rồi.
Tối hôm đó, cha Sopocko viết trong nhật ký của ngài: “Khi tôi sắp từ biệt nữ tu Faustina, thì chị khắc sâu vào tâm trí tôi 3 điều rất quan trọng. chị Faustina nói với tôi:
1- Cha không bao giờ được ngừng rao giảng sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót, và cha phải tiếp tục hành động để thiết lập Lễ kính Lòng Chúa Thương Xót vào Chúa Nhật II Phục Sinh. Cha không bao giờ nghĩ rằng mình đã làm đầy đủ bổn phận đối với Lòng Chúa Thương Xót. Ngay cả nếu những khó khăn lớn sẽ xuất hiện để ngăn cản cha, vì chúng sẽ xuất hiện, và ngay cả nếu ngày nào đó, trong đầu cha nảy sinh ý nghĩ rằng có lẽ chính Thiên Chúa không muốn cha tiếp tục, thì bây giờ, con xin nói với cha rằng cha vẫn phải tiếp tục và không bao giờ được ngừng xúc tiến công việc này. Vì chiều sâu Lòng Chúa Thương Xót thật khôn dò, và không cuộc sống nào đủ để tán dương Lòng Chúa Thương Xót. Trong tương lai không quá xa, thế giới này sẽ ngừng tồn tại. Nhưng Thiên Chúa vẫn sẽ tiếp tục bảo đảm ân huệ Lòng Chúa Thương Xót đối với con người cho đến phút cuối cùng, sao cho trong ngày phán xét sẽ không ai có thể nói rằng họ không biết gì về lòng nhân lành của Thiên Chúa và chưa bao giờ được nghe nói về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.
2- Cha không cần phải quá lo lắng về vấn đề Hội Dòng mới, vốn sẽ bắt đầu từ một bước khởi đầu nhỏ bé. Cha sẽ tham gia rất nhiều vào việc thành lập Hội Dòng, nhưng sáng kiến sẽ đến từ những người khác, họ cũng được kêu gọi để phục vụ Lòng Chúa Thương Xót. Và chính Thiên Chúa sẽ đưa một người từ thế giới bên ngoài đến, họ sẽ có những dấu chỉ chắc chắn để nhận ra, và họ sẽ là người giúp đỡ cho Hội Dòng mới.
3- Cha phải có những ý định rõ rệt trong tất cả các vấn đề, và tiến hành những việc được giao phó cho cha. Khi loan truyền sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót, cha không bao giờ nên làm để vinh danh mình, nhưng công việc của cha là chỉ tìm kiếm vinh quang Thiên Chúa và phần rỗi các linh hồn. Ngay cả khi Hội Dòng đã được thành lập, những người khác sẽ điều hành Hội Dòng. Cha phải chuẩn bị đón nhận những điều vô cùng khó khăn, bị bỏ rơi, những nỗi thất vọng, sự vô ơn và bách hại, tất cả phát xuất từ những người khác. Đây sẽ là phần số của cha, khi cha đảm nhận việc loan truyền sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót.
Cha Sopocko nghe theo những chỉ dẫn của thánh nữ Faustina trong lúc chị hấp hối. Ngài chờ đợi và không lo lắng về việc thành lập Hội Dòng mới. Ngài biết rằng khi tới giờ của Chúa thì mọi việc sẽ xảy đến.
Năm 1939, chiến tranh bùng nổ, và cha Sopocko đã làm tất cả những gì có thể để loan truyền Lòng Chúa Thương Xót tại Lithuania, quê hương của ngài. Ngài tổ chức tại nhà mình các cuộc họp cho các nhóm Công giáo đặc biệt thời đó như liên đoàn Đức Maria của các sinh viên Học viện. Qua một trong các cuộc họp đó, chị Jadwiga Osińska, người đã tốt nghiệp khoa Triết học Kinh điển tại Đại Học Vilnius, thú nhận với cha Sopocko rằng chị muốn dâng hiến cuộc đời mình để phục vụ Thiên Chúa, nhưng chị không tìm được Hội Dòng nào phù hợp để tham gia, một Hội Dòng hiến thân cho Chúa Giêsu. Chị Osińska xin cha Sopocko giúp đỡ, hầu tìm được một Hội Dòng phù hợp. Chị nói thêm rằng, giống như chị, một số bạn hữu cũng cảm thấy được linh ứng để sống cuộc đời hiến dâng dành cho Chúa Giêsu. Hiện thời họ không tìm được Hội Dòng nào phù hợp với điều họ mong muốn.
Đột nhiên, cha Sopocko nhận ra toàn bộ ý nghĩa của điều này. Sau một thời gian ngắn, chị Osińska trở lại xin cha Sopocko giúp đỡ, và nói rõ rằng chị cảm thấy được linh ứng để thành lập một Hội Dòng mới về Lòng Thương Xót của Chúa Giêsu. Hội Dòng này sẽ luôn luôn tôn vinh Lòng Thương Xót của Thiên Chúa. Chị nói với cha Sopocko rằng chị muốn thực hiện những lời khấn riêng, để tưởng nhớ nữ tu Faustina, người được Chúa Giêsu yêu cầu khởi sự Hội Dòng mới này. Ngày 15 tháng 10 năm 1941 Osińska đã chọn Faustina làm tên riêng trong Cộng đoàn, và chị trở thành Faustina đầu tiên (Faustina nhỏ).
Tháng 11 năm 1941, trong nhóm cầu nguyện do cha Sopocko hướng dẫn lúc đó, có thêm năm ứng sinh nữa. Ngày 26/01/1942, sáu thiếu nữ đó được công nhận là thành viên mới của “Chị Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót”, và cuối cùng Hội Dòng mà Chúa yêu cầu đã được thành lập. Cha Sopocko đặt tên dòng cho tất cả các thành viên này. Ngài soạn cho họ những quy luật cơ bản, và mỗi tuần dành cho họ một bài giảng về đời sống nội tâm. Nhưng đang trong thế chiến thứ II, lúc này không phải là thời điểm phù hợp, do đó, các nữ tu quyết định sau khi chiến tranh kết thúc mới bắt đầu đời sống tu trì chung. Chính vì vậy mà đến ngày 03/02/1942, cuộc họp đầu tiên giữa sáu thành viên của Hội Dòng mới thành lập đã diễn ra ở nhà cha Sopocko tại Vilnius. Các cuộc họp này được tiếp tục lên kế hoạch, nhưng thật không may, ngày 03/3/1942, cơ quan mật vụ Đức Quốc Xã đã đột kích vào từng nhà của các linh mục tại Vilnius và bắt giữ tất cả các linh mục. Cha Sopocko là một trong rất ít người trốn thoát khỏi Vilnius để về quê. Ngài tìm đường đến chỗ các nữ tu Dòng Thánh Ursula tại Czarny Bor, cách Vilnius 14 dặm, nơi ngài đã trải qua hai năm hoạt động bí mật, như một người thợ mộc. Ngài liên hệ với sáu nữ tu qua các lá thư bí mật, và thỉnh thoảng, một trong sáu nữ tu đến thăm ngài để xin hướng dẫn.
Ngày 11/04/1942, Đêm Vọng Lễ kính Lòng Chúa Thương Xót tại Vilnius, Lithuania, sáu ứng sinh quyết tâm dâng hiến mình cho Chúa tuyên khấn lần đầu. Sáu nữ tu quyết định gọi Hội Dòng mới là “Chị Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót”.
Cha Sopocko biết rằng danh xưng này được Thiên Chúa mong đợi. Cha Sopocko gửi cho các nữ tu một lá thư chúc mừng:
“Các chị thân mến,
Tôi chúc mừng các chị. Đây là một ân huệ đặc biệt mà Lòng Chúa Thương Xót đã mặc khải cho các chị về ơn gọi của mình. Các chị là những người được chọn cách đặc biệt của Chúa Giêsu, của Lòng Chúa Thương Xót. Các chị sẽ trở thành những cột trụ của Lòng Chúa Thương Xót đối với tương lai của thế giới, và các chị sẽ trở thành những người thân tín trong tất cả những mầu nhiệm của Thiên Chúa. Suốt 5 năm qua, trong từng thánh lễ hằng ngày, tôi vẫn cầu nguyện cho ngày này”.
Nhật ký của thánh nữ Faustina cho biết những lời Chúa Giêsu xác định mục đích và linh đạo của cộng đoàn tu trì mới:
“… Tôi đã nhìn thấy Chúa Giêsu với tất cả vẻ xinh đẹp khôn tả của Người. Chúa phán bảo tôi rằng Người ước ao một hội dòng như thế sớm được thành lập hết sức có thể, và con sẽ sống trong đó với những người đồng tâm với con. Thần Khí Cha sẽ là luật sống của các con. Đời sống của các con sẽ mô phỏng theo cuộc sống của Cha, từ máng cỏ đến khi tử nạn trên thập giá. Các con hãy đi sâu vào các mầu nhiệm của Cha, và các con sẽ hiểu biết được vực thẳm thương xót dành cho các thụ tạo và lòng nhân hậu vô biên của Cha – đó là điều các con sẽ tỏ ra cho thế gian. Qua kinh nguyện, các con sẽ giao hòa giữa thiên đàng và trần gian.” (Nhật ký 438).
“… Mục đích của con và các người đồng tâm của con là hãy hợp nhất với Cha hết sức mật thiết; bằng tình yêu, các con sẽ hòa giải trời với đất, các con sẽ làm nguôi cơn nghĩa nộ của Thiên Chúa và các con sẽ khẩn nài lòng thương xót cho thế giới. Cha giao cho các con hai hạt bích ngọc vô cùng quý báu đối với Trái Tim Cha: đó là linh hồn các linh mục và các tu sĩ. Các con hãy cầu nguyện đặc biệt cho các ngài; sức mạnh các ngài có được là do việc hủy mình của các con…” (Nhật ký 531).
Chuyến thăm đầu tiên các Nữ tu ở Myślibórz của cha Sopocko được mô tả trong Nhật ký tu sĩ:
“Đó là năm 1947. Tại nhà ga xe lửa ở Myślibórz – một đoàn tàu dừng lại. Vài người xuống xe, trong số đó có bóng dáng hơi khom của một linh mục 59 tuổi mặc áo chùng đen sờn chỉ. Đôi mắt xanh lấp lánh sau cặp kính có vẻ tò mò của vị linh mục này. Ánh mắt sâu thẳm và xuyên thấu nhìn lướt qua khuôn mặt của những Nữ tu mà ai cũng biết là họ đang chờ đợi linh mục. Sau những cử chỉ chào đón ban đầu, rất nhanh nhẹn và hiếu khách, linh mục hỏi: “Có một nhà thờ nhỏ nào gần tu viện của các chị không?” – “Dạ thưa cha” – Chị em kinh ngạc trả lời.
“Và trong nhà thờ này có cửa sổ kính màu không?” – “Vâng thưa cha.Và làm sao cha biết?” – “Làm ơn, hãy đưa tôi đến đó ngay lập tức”.Vị Linh mục Giáo sư này đang vội vã, không chú ý đến người qua đường hay đường phố. Ngài bước vào qua một cánh cổng – đầu tiên là vườn trái cây, sau đó nhà thờ, và ở lại trong nhà thờ một mình rất lâu theo như những gì Nữ tu kể lại, người mà ngài tin là một vị thánh. Ngài quỳ xuống và cầu nguyện, xúc động nhìn ra cửa sổ với tấm kính màu bị hư hại nhẹ mà ngài đã được chị Faustina kể lại. Mọi thứ đúng như chị ấy nói – cửa sổ kính màu mô tả cảnh chịu nạn, và những chồi hoa hồng đỏ quấn lấy nhau bên dưới Thánh giá”.

Cửa sổ kính màu trong Nhà thờ Thánh Giá ở Myślibórz (Ba Lan) – hiện nay là Đền Thánh Lòng Chúa Thương Xót
Cha Sopocko, “Hồi ức” 1948:
“Hầu hết mọi thứ mà chị Faustina đã tiên báo về vấn đề của Hội Dòng này đều xảy ra đúng như lời chị đã nói. Vào ngày 16 tháng 11 năm 1944 tại Vilnius, vào ban đêm, tôi đã chấp nhận lời khấn riêng của sáu Nữ tu đầu tiên, và ba năm sau, khi tôi đến ngôi nhà đầu tiên của Hội dòng này ở Myślibórz, tôi đã rất ngạc nhiên bởi sự giống nhau đến kinh ngạc với những gì mà chị Faustina đã nói với tôi (…) Trong gian giữa của bàn thờ, tôi nhận thấy một cửa sổ kính màu hơi bị vỡ, mô tả cái chết của Chúa Giêsu trên Thập giá. Tôi nhìn nó với niềm vui và sự kinh ngạc, bởi vì chị Faustina đã nói với tôi về một nhà thờ và cửa sổ kính màu như vậy”.

Nhà nguyện trong Tu viện mới của các Chị Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót ở Myślibórz
“Lạy Chúa Giêsu của con, con vui mừng khôn xiết vì Chúa đã bảo đảm hội dòng ấy sẽ được thành hình (…) và con thấy vinh quang hội dòng ấy sẽ đem lại cho Chúa lớn lao dường nào. Hội dòng ấy sẽ phản ảnh ưu phẩm vĩ đại nhất của Thiên Chúa; tức là Lòng Thương Xót của Người. Họ sẽ không ngừng van xin Lòng Chúa Thương Xót cho chính mình và cho toàn thế giới. Và mọi hành vi nhân ái sẽ phát nguyên từ tình yêu Thiên Chúa, tình yêu mà họ sẽ được dư đầy để trào tràn…” (Nhật ký 664).
Lược sử Anh Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót
Cha Igor là một linh mục thuộc giáo phận Concordia-Pordenone, Bắc Ý, (gần biên giới nước Áo). Ngài trông coi 4 giáo xứ nhỏ trong khu vực miền núi Val d’Arzino, và cộng đoàn đầu tiên thuộc Anh Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót hình thành tại một trong các giáo xứ của ngài.
Năm 2000, một chàng trai trẻ 19 tuổi người Argentina gốc Ý, tên là Julian, trong chuyến hành hương đầu tiên đến Mễ Du kính Đức Maria, Nữ Vương Hòa Bình, Julian biết cha Igor và xin cha giúp anh phân định thánh ý Thiên Chúa. Sau một thời gian cầu nguyện, người thanh niên này nhận ra mình đang được Chúa hướng dẫn để lãnh nhận thiên chức linh mục, nhưng lại không được chỉ dẫn để gia nhập hội dòng nào. Anh tiếp tục chuyên tâm trong cầu nguyện và trước khi đến gặp cha Igor, để phân định được ơn gọi của mình, trong một lần cầu nguyện, Julian đã hỏi Chúa một cách quyết liệt: “Nơi nào Chúa muốn con đi theo Chúa?”.
Ngày 11 tháng 9 năm 2000, trong lúc chầu Thánh Thể, Julian cảm thấy rất rõ là Thiên Chúa muốn anh gia nhập một cộng đoàn mới có đặc sủng là sống và loan truyền việc sùng kính Lòng Chúa Thương Xót, theo hình thức được mặc khải cho thánh nữ Faustina mà cha Sopocko đã thành lập. Niềm tin này càng được xác tín hơn trong Nhật ký của thánh nữ Faustina, Julian cảm nghiệm rằng đây là lời mời gọi đặc biệt của Thiên Chúa trong việc chăm sóc các linh hồn trẻ thơ khỏi mọi sự dữ. Nhưng anh tìm mãi không thấy trong Giáo hội có cộng đoàn nào như vậy.
Julian đến gặp cha Igor và trình bày những điều anh cảm thấy Chúa muốn nơi mình. Anh xin cha Igor giúp mình khởi đầu việc thành lập cộng đoàn này.
Đầu tiên cha Igor đã từ chối dứt khoát. Chỉ sau nửa năm cầu nguyện và nhận định về các sự kiện đã xảy ra từ một cộng đoàn nhỏ phát triển, nhờ sức mạnh của ân sủng, và những bằng chứng thiết thực đã làm cho cha Igor xác tín rằng đây không phải là một sáng kiến theo cách thức của con người, nhưng là ý muốn của Thiên Chúa. Cha Igor và Julian mời gọi các chàng thanh niên khác cùng tham gia. Họ cùng nhau bắt đầu tổ chức một cuộc sống làm việc và học tập, học thần học, đây hoàn toàn là thời gian đào tạo để chuẩn bị cho các tu sĩ sống đời thánh hiến, và đây cũng là thời gian mở rộng trải nghiệm của họ đối với các khía cạnh khác nhau về linh đạo Lòng Thương Xót. Anh Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót đã ra đời như thế đó.
Trong toàn bộ sự việc này, cha Igor nghiên cứu học hỏi sứ điệp Lòng Chúa Thương Xót, cha nhận thấy rằng quả thật ý Chúa muốn phải có một Hội Dòng Nam cũng như Hội Dòng Nữ, cho những tu sĩ muốn tận hiến cuộc đời họ để cầu xin Lòng Chúa Thương Xót cho toàn thế giới. Quyền năng ân huệ Thiên Chúa đã dẫn dắt Julian đến với niềm xác tín rằng có lẽ toàn bộ điều này đúng là thánh ý Thiên Chúa. Cha Oreste Marcato (Bề trên cộng đoàn Dòng Phanxicô tại thánh điện Frassino ở Verona), là linh hướng của cha Igor, khuyến khích ngài tin rằng Lòng Thương Xót của Chúa Giêsu sẽ soi sáng và cho ngài hiểu được tất cả mọi việc. Một trong những dấu hiệu này là sự hiện diện cộng đoàn mới đầu tiên của các Chị Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót trong Giáo phận của cha Igor tại Ý trong cùng một thời điểm khi Julian đến và đang ở trong Giáo xứ của ngài. Dấu hiệu quan trọng nữa đó là vào ngày 11/7/2005, Đức Hồng Y Joseph Audris Bačkis, Tổng Giám mục của Vilnius đã phê chuẩn hiến pháp và chính thức chuẩn nhận cộng đoàn. Cha Igor và Julian là hai thành viên đầu tiên của Hội Dòng mới.
Cộng đoàn mới hình thành sống linh đạo Lòng Thương Xót đầu tiên tại Vilnius, nơi đây mọi hoạt động công việc mục vụ đều xuất phát từ việc âm thầm cầu nguyện và kết hiệp mật thiết với Chúa. Vilnius là nơi được Chúa Giêsu rất ưa thích, nơi bức ảnh Chúa Giêsu Thương Xót lần đầu tiên được vẽ và trưng bày cho công chúng, nơi thánh nữ Faustina nhận được Chuỗi Kinh Lòng Chúa Thương Xót, và nơi mà bức ảnh Mẹ Maria, Mẹ của Lòng Thương Xót được tôn kính và vinh danh ở đây suốt bao thế kỷ.
Kể từ năm 2010, cộng đoàn đã hiện diện ở Ý, để phát triển tốt hơn cho sự hình thành của các thành viên. Hiện nay Anh Em Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót đang có trụ sở tại Giáo phận Perugia.
