BỨC ẢNH ĐẦU TIÊN
CHÚA GIÊSU THƯƠNG XÓT
” … Qua Bức ảnh này, Cha sẽ ban nhiều ân sủng cho các linh hồn;
vậy hãy để các linh hồn đến được với bức ảnh.”
(Nhật ký 570)

Płock [Ba Lan] “Ngày 22 tháng 2 năm 1931: Vào buổi tối, lúc đang ở trong phòng, tôi được nhìn thấy Chúa Giêsu trong y phục màu trắng. Một tay Người giơ lên trong tư thế ban phép lành, tay kia chạm vào ngực áo. Từ phía dưới trang phục, hơi chếch một bên ngực, phát ra hai luồng sáng lớn, một màu đỏ, và một màu trắng nhạt. Trong thinh lặng, tôi chăm chú chiêm ngắm Chúa; linh hồn tôi bàng hoàng trong niềm kính sợ, nhưng cũng dạt dào hoan lạc. Sau một lúc, Chúa Giêsu phán bảo tôi: Hãy vẽ một bức ảnh theo như mẫu con nhìn thấy, với hàng chữ: Giêsu, con tín thác vào Chúa (…) Cha hứa rằng linh hồn nào tôn kính bức ảnh này sẽ không bị hư mất. Cha cũng hứa cho họ vinh thắng những kẻ thù ngay trên thế gian này, nhất là trong giờ lâm tử… (Nhật ký 47-48)
Nhiệm vụ mà Chúa Giêsu giao cho chị Faustina vượt quá khả năng của con người vì thậm chí chị còn thiếu các kỹ năng mỹ thuật hội họa cơ bản. Chị đã cố gắng vâng theo thánh ý Thiên Chúa bằng cách tìm kiếm sự giúp đỡ từ một trong những người chị em trong hội dòng của mình để vẽ bức ảnh. Nhưng điều đó đã không thực hiện được. Một mặt, chị đang bị Chúa Giêsu thúc giục phải hoàn thành công việc, mặt khác, chị phải đối mặt với sự hoài nghi của cha giải tội và giám thị. Điều này dẫn đến nỗi đau khổ ngập tràn linh hồn chị Faustina.
Trong thời gian ở Płock (hơn 2 năm), và sau đó là ở Warsaw, chị Faustina liên tục suy nghĩ về điều đáng để ý nhất mà Chúa Giêsu yêu cầu, đặc biệt là vì Người cho chị thấy tầm quan trọng của nhiệm vụ này trong kế hoạch của Thiên Chúa. “Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy Chúa và Người phán với tôi: Con hãy biết nếu con thờ ơ với việc vẽ bức ảnh và toàn bộ công cuộc của Lòng Thương Xót, con sẽ phải trả lẽ vì rất đông các linh hồn trong ngày phán xét.” (Nhật ký 154). Sau khi khấn trọn đời, chị Faustina được chuyển đến tu viện ở Vilnius (ngày 25 tháng 5 năm 1933).
Tại đây, chị đã gặp được sự trợ giúp như lời Chúa Giêsu đã hứa – cha giải tội và linh hướng của mình, cha Sopocko, người đã nỗ lực thực hiện hoàn thành yêu cầu của Chúa Giêsu. Cha Sopocko đã giới thiệu một phần sứ mệnh của chị Faustina cho họa sĩ và yêu cầu ông thề hứa giữ bí mật. Khi vẽ bức ảnh Chúa Giêsu Thương Xót, vị họa sĩ đáng kính và có học thức này (Eugeniusz Kazimirowski) đã từ bỏ ý riêng mình xét về mặt nghệ thuật để chuyên tâm vẽ những gì ông được chị Faustina chỉ dẫn. Chị đã đến xưởng vẽ của họa sĩ (cùng với chị Borgia) ít nhất một lần một tuần trong sáu tháng để chỉ ra những bổ sung và chỉnh sửa cần thiết. Cha Sopocko đã tích cực tham gia hỗ trợ vào việc vẽ bức ảnh, cố gắng đảm bảo bức ảnh Chúa Giêsu được thể hiện chính xác theo hướng dẫn của chị Faustina.
Thời gian họ dành cho nhau để vẽ bức ảnh đã trở thành cơ hội để hiểu sâu sắc hơn về bản chất của bức ảnh. Bất kỳ những tranh luận nào cũng được chính Chúa Giêsu giải quyết (Nhật ký 299; 326; 327; 344). Cuộc trò chuyện giữa chị Faustina và Chúa Giêsu về bức ảnh được vẽ rất có ý nghĩa.
“Một lần kia, khi đến thăm viếng họa sĩ [Eugene Kazimierowski] đang thực hiện bức vẽ và thấy không đẹp được như Chúa Giêsu, tôi cảm thấy rất buồn nhưng ráng chôn chặt cảm xúc ấy trong lòng. Khi chúng tôi từ nhà họa sĩ ra về, Mẹ Bề Trên [Irene] còn lưu lại thị trấn để lo liệu một vài công việc, còn tôi một mình trở về nhà dòng. Tôi liền ghé vào nhà nguyện và thổn thức rất nhiều. Tôi thưa với Chúa: “Ai sẽ vẽ Chúa cho đẹp giống như Chúa đây?”. Và tôi nghe những lời sau: Sự cao quý của bức ảnh này không hệ ở nét đẹp của màu sắc hay của bút vẽ, nhưng ở ân sủng Cha ban” (Nhật ký 313).
Từ cuộc trò chuyện này bộc lộ ra cho thấy sự thánh thiện chân thật mà Chúa Giêsu muốn trao ban ân sủng siêu nhiên cho những ai nhìn thấy bức ảnh – trong những cảm nghiệm thần bí của chị Faustina – vẻ đẹp thực sự của Đấng Cứu Thế Phục Sinh.
Chúa Giêsu đã nhiều lần hiện ra với chị Faustina dưới hình thức được biểu hiện trong bức ảnh (Nhật ký 473; 500; 560; 1047; 1565), và Ngài cũng đã đưa ra nhiều yêu cầu để bức ảnh này được công khai tôn kính, bức ảnh mà Ngài đã thánh hóa bằng sự hiện diện sống động của Ngài.
Nhờ những nỗ lực của cha Sopocko, vào ngày 26-28 tháng 4 năm 1935, tại “Cổng Rạng Đông” ở Vilnius, bức ảnh Đấng Cứu Thế Thương Xót đã được tôn kính công khai lần đầu tiên trong buổi lễ long trọng kết thúc Năm Thánh kỷ niệm 1900 năm Chúa Cứu Thế. Vào ngày cuối cùng của lễ kỷ niệm – đó là Chúa Nhật đầu tiên sau Lễ Phục sinh – buổi lễ có sự tham dự của chị Faustina. Bài giảng về Lòng Thương Xót của Chúa được cha Sopocko trình bày, đúng như lời Chúa Giêsu yêu cầu.
“Suốt ba ngày, bức ảnh đã được trưng bày và nhận được sự sùng kính công khai. Vì được trưng bày ngay trên một cửa sổ tại Ostra Brama [đền thánh Đức Mẹ trên Cổng Rạng Đông dẫn đến thành phố Vilnius], nên từ rất xa đã có thể nhìn thấy bức ảnh. Tại Ostra Brama, trong ba ngày ấy, nghi lễ bế mạc Năm Thánh Cứu Độ đang được cử hành, kỷ niệm 1900 năm cuộc Khổ nạn của Chúa Cứu Thế. Giờ đây, tôi nhìn thấy công cuộc cứu độ gắn liền với công cuộc thương xót mà Chúa đang kêu gọi” (Nhật ký 89).
“Khi bức ảnh được trưng bày, tôi nhìn thấy tay Chúa Giêsu chuyển động như đang làm một dấu thánh giá lớn. Vào buổi tối cùng ngày, khi đi ngủ, tôi nhìn thấy bức ảnh khắp thành phố, và thành phố được bao phủ bằng một thứ gì giống như chiếc mạng lưới. Khi Chúa Giêsu hiện ra, Người cắt đứt tất cả những chiếc mạng lưới…” (Nhật ký 416).
“Gần cuối buổi lễ, khi linh mục ban phép lành Thánh Thể cho mọi người, tôi nhìn thấy Chúa Giêsu giống như trong bức ảnh. Chúa chúc lành và những ánh sáng của Người lan tỏa khắp thế giới. Bỗng tôi nhìn thấy một vầng sáng bất khả thấu có hình một vương tòa pha lê, được đan kết từ những đợt sóng rực rỡ mà các thụ tạo lẫn các thần thiêng không thể đến gần. Có ba cánh cửa dẫn đến vương tòa rực rỡ ấy. Lúc đó, Chúa Giêsu – giống như được vẽ trong bức ảnh – tiến vào vương tòa huy hoàng ấy qua cánh cửa thứ hai để vào trong Nhất Thể…” (Nhật ký 420).
Vào ngày 4 tháng 4 năm 1937, sau khi được các chuyên gia đánh giá tích cực và được sự cho phép của Đức Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Vilnius, Romuald Jałbrzykowski, bức ảnh của Đấng Cứu Thế Thương Xót đã được làm phép và đặt tại Nhà thờ Thánh Micae ở Vilnius. Trong ngôi nhà thờ đó, bức ảnh được bày kính trang trọng trong một khung ảnh mạ vàng ấn tượng bên cạnh bàn thờ chính, bức ảnh được tôn kính và được nhiều người đến viếng dâng lời cầu nguyện; bức ảnh đã lan tỏa sự thánh thiêng và sự sùng kính Lòng Chúa Thương Xót nhanh chóng lan rộng vượt ra ngoài lãnh thổ Vilnius. Thật kỳ diệu, bất chấp những giới hạn về vật chất, bức ảnh đã đến được với hàng triệu người trên khắp thế giới.
Trong những bức thư sau này, chị Faustina đã viết cho cha Sopocko:
“Chúa cho con biết rằng Người hài lòng với những gì đã được thực hiện. Đắm mình trong lời cầu nguyện và sự kết hợp mật thiết với Chúa, con đã cảm nghiệm được sự bình an sâu xa trong tâm hồn về toàn bộ công cuộc này. (…) Và bây giờ, liên quan đến những bức ảnh này (bản sao của những bức ảnh nhỏ), (…) Mọi người đang mua một ít và nhiều linh hồn đã cảm nghiệm được ân sủng của Chúa ban qua bức ảnh này. Như với mọi thứ, điều này sẽ mất thời gian. Những bức ảnh nhỏ này không đẹp bằng bức ảnh lớn. Những bức ảnh này được mua vì nhiều người đã bị cuốn hút bởi ân sủng của Chúa …”
(Cracow, ngày 21 tháng 2 năm 1938).
Do hậu quả của Chiến tranh thế giới thứ hai và việc Liên Xô sáp nhập Lithuania, bức ảnh Chúa Giêsu Thương Xót đã gặp nhiều khó khăn và không thể tiếp cận được đối với những khách hành hương trong vài thập kỷ. Bất chấp vô số nguy hiểm (bức ảnh được giấu trên gác xép, nhiều lần được cuộn lại, cất giữ trong điều kiện không thích hợp (ẩm ướt và đóng băng), được phục chế một cách rất công phu), nhờ Chúa quan phòng, bức ảnh đã sống sót một cách kỳ diệu trong thời kỳ của Chủ nghĩa Cộng sản.
Trong chuyến hành hương đến Lithuania, vào ngày 5 tháng 9 năm 1993, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã cầu nguyện trước bức ảnh Chúa Giêsu Thương Xót tại Nhà thờ Chúa Thánh Thần ở Vilnius. Trong bài giảng của mình cho các tín hữu, ngài gọi bức ảnh này là “BIỂU TƯỢNG THÁNH”
Trong lịch sử các lần hiện ra, chỉ có một trường hợp được biết đến khi Chúa Giêsu bày tỏ ý muốn vẽ bức ảnh của Người. Chính Người đã trình bày và chuẩn nhận tầm nhìn nghệ thuật của bức ảnh – bằng chứng là cho chị Faustina thấy nhiều lần sự hiện diện sống động của Người dưới hình thức như được tái hiện trong bức ảnh. Hơn nữa, Chúa Giêsu hứa ban những ân sủng đặc biệt cho những ai tôn kính bức ảnh này, Người đã làm cho bức ảnh có giá trị tôn giáo đáng chú ý.
Hội Dòng Chúa Giêsu Thương Xót
Trích nguồn: https://www.faustina-message.com
TRÍCH LỤC NHẬT KÝ
Ôi Tình Yêu Hằng Hữu, Chúa truyền vẽ bức ảnh của Chúa
Và tỏ cho chúng con nguồn mạch lòng xót thương khôn dò,
Chúa chúc lành cho bất cứ ai đến với những tia sáng của Chúa,
Một linh hồn đen đủi cũng được trở nên như tuyết.
Ôi Chúa Giêsu ngọt ngào,
chính nơi đây Chúa đã thiết lập ngai tòa xót thương của Chúa
Để đem đến niềm vui và hy vọng cho nhân loại tội lỗi.
Từ Trái Tim rộng mở của Chúa như một nguồn mạch tinh khiết
Trào tuôn ủi an cho trái tim và linh hồn hối nhân.
Ước chi lời chúc tụng và vinh quang cho bức ảnh này
Không bao giờ ngưng trào dâng từ tâm hồn nhân loại.
Ước chi mọi trái tim đều dâng lời ca tụng Lòng Chúa Xót Thương,
Bây giờ, trong từng giờ, và muôn kiếp muôn đời.
Ôi Thiên Chúa của con
(Nhật ký 1)