Lời Chúa (Lc 5,1-11): Thứ Năm Tuần XXII Thường Niên

Lời Chúa: Lc 5,1-11

1 Một hôm, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. 2 Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. 3 Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.

 

4 Giảng xong, Người bảo ông Si-môn : “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” 5 Ông Si-môn đáp : “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” 6 Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. 7 Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.

 

8 Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói : “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi !” 9 Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. 10 Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn : “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” 11 thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.

Suy Niệm

Cẳng ai ngờ cuộc đời Simon có thể chuyển hướng.

 Ông đã có nghề nghiệp ổn định và đã lập gia đình.

 Thế giới của ông là hồ Ghênêxarét,

là những con cá quẫy đuôi trong lưới,

 là gia đình cần phải chăm nom.

 Ông yêu vợ con, ông yêu biển cả.

Chúa đã đặt ông vui sống trong thế giới ấy,

 nên chỉ có Ngài mới có thể kéo ông ra,

và bất ngờ đưa ông vào một thế giới mới,

 một đại dương bao la hơn nhiều,       

 một gia đình rộng lớn hơn vạn bội.

 Chỉ Chúa mới có thể

làm trái tim ông say mê một Ai khác,

 yêu một Ai đó hơn những người ông đã từng yêu.

Ðức Giêsu đã đến với Simon thật tự nhiên.

Ngài chọn thuyền của ông làm nơi giảng dạy.

 Sau đó Ngài mời ông thả lưới bắt cá,

 Simon có nhiều lý do để khước từ.

Ông có thể nhân danh kinh nghiệm của mình

để thấy tốt hơn nên chờ dịp khác,      

 hay nại lý do mệt mỏi, sau một đêm ra khơn.

 Nhưng Simon đã vâng lời, chỉ vì tin Lời Thầy Giêsu,

 Lời đầy quyền uy, Lời trừ được quỷ (Lc 4,30).

 Lời mạnh mẽ đã chữa cho mẹ ông khỏi bệnh (4,39). 

Mẻ cá lạ lùng, mẻ cá chỉ có trong mơ.

Mẻ cá làm Simon run rẩy nhận ra mình tội lỗi,

 và nhận ra Ðấng ở gần bên.

 Mẻ cá bất ngờ mở đường cho một lời mời gọi mới:   

“Ðừng sợ, từ nay anh sẽ thành kẻ bắt người.”

Simon lại có nhiều lý do hơn để từ chối.

 Chuyện gia đình bề bộn, tương lai bấp bênh.

 Kẻ quen bắt cá đâu có khả năng bắt người.

 Kẻ tội lỗi đâu xứng với sứ mạng.

Nhưng một lần nữa, Simon dám tin vào Lời Chúa,

để cho Chúa tự do lôi kéo mình.

 Ông đã bỏ lại bao điều ông yêu mến.

 Khi bỏ lại hai thuyền đầy cá,

 ông tin rằng những mẻ cá mới đang đợi ông.

Chúa vẫn gọi tôi ra khỏi lối mòn quen thuộc,

 khỏi những điều tưởng như không thể đổi.

 Tôi có sẵn sàng lên đường theo Ngài không?

Cầu Nguyện 

Lạy Chúa,

chúng con không hiểu tại sao Chúa chọn Simon,

một người đánh cá ít học và đã lập gia đình,

để làm vị Giáo Hoàng đầu tiên của Giáo Hội. 

 

Chúa xây dựng Giáo Hội

trên một tảng đá mong manh,

để ai nấy ngất ngây trước quyền năng của Chúa.

 

Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con

 theo Chúa, sống cho Chúa,

đặt Chúa lên trên mọi sự:

gia đình, sự nghiệp, người yêu. 

 

Chúng con chẳng thể nào từ chối

viện cớ mình kém đức kém tài.

 Chúa đưa chúng con đi xa hơn,

đến những nơi bất ngờ,

vì Chúa cần chúng con ở đó.

 

Xin cho chúng con một chút liều lĩnh của Simon,

bỏ mái nhà êm ấm để lên đường,

 hạnh phúc vì biết mình đang đi sau Chúa. Amen. 

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*